Mẹ: Hai chữ thiêng liêng và cao quý


Những ngày qua, cư dân mạng đã sốt bởi bức ảnh người mẹ với tiêu đề Con tìm mẹ của bạn Quân Lâm ở TP.HCM. Theo như chia sẻ của Lâm thì vì mẹ hay cằn nhằn nên bạn đã có những lời nói không hay khiến mẹ buồn và bỏ đi.
Sau mấy ngày vất vả bạn đã tìm được mẹ và muốn chia sẻ với mọi người rằng "Hãy trân trọng những gì đang có. Nhất là MẸ". Đã là con cái thì ai cũng yêu cha mẹ, ngay cả những đứa con bất hiếu ngược đãi cha mẹ thì chắc chắn chúng cũng đã từng yêu thương cha mẹ dù nhiều hay ít. Ở thời điểm xã hội bây giờ, có lẽ câu nói khó nhất của đại đa số thanh thiếu niên là "con yêu cha mẹ" và hành động khó nhất là ôm cha mẹ thật chặt ngay cả những dịp trọng đại nhất. Không ai có thể nói cha mẹ ai yêu con hơn nhưng trước khi ta được nhìn thấy ánh sáng của mặt trời ta đã có chín tháng mười ngày nằm trong bụng mẹ, hình thành và phát triển cơ thể một cách hoàn hảo nhất trong sự bao bọc chở che của mẹ. Mẹ là người mang nặng đẻ đau ra ta, vừa chào đời đã được bàn tay mẹ dỗ dành nâng niu, nuôi nấng chăm lo cho ta từ bữa ăn tới giấc ngủ. Mẹ không mạnh mẽ như cha, mẹ có thể khóc khi ta bị điểm kém, khóc khi ta vấp ngã và có thể khóc ngay cả khi ta thành công trong công việc nào đó. Mẹ là chỗ dựa vững chắc cho mỗi người con sau những vấp ngã trên đường đời, là nơi những đứa con có thể thổ lộ những điều thầm kín, và hình ảnh của mẹ cũng được khá nhiều người con trai chọn làm hình mẫu để lấy vợ sau này. Chính bởi vậy mẹ đã trở nên gần gũi với con hơn bao giờ hết và tình yêu thương của mẹ dành cho con là quá lớn, lúc nào cũng nghĩ về con trước, nghĩ về mình sau, thậm chí là quên luôn cả bản thân mình. Đối với con, mẹ luôn nghĩ con mình còn nhỏ, còn dại khờ và mẹ cứ sợ con mình chưa đủ khôn lớn trước mọi phức tạp của cuộc sống, trong mọi mối quan hệ để rồi cứ can ngăn, coi con mình như một đứa trẻ. Đúng vậy, về sau khi ta đã lớn khôn hay đã có vị trí gì dù lớn hay nhỏ trong xã hội đi chăng nữa thì đứng trước mẹ ta vẫn là đứa trẻ yếu ớt cần được chở che bao bọc, cần được mẹ khuyên bảo. Người mẹ dù trong bất cứ hoàn cảnh nào, dù sung túc hay khó khăn cũng đều đã từng vắt cạn bầu sữa của mình để chăm con, đưa con vào giấc ngủ bằng những lời ru ầu ơ, nắn tay, nắn chân cho con để về sau con mình có thân thể đẹp , thậm chí mẹ còn triền miên thức trắng đêm luôn bên cạnh theo dõi từng nhịp thở của con khi con ốm đau, mẹ cũng đau khi thấy con đau, mẹ buồn khi thấy con buồn, mẹ không quan tâm tới giờ giấc, bất kể sớm khuya. Làm tất cả cho con là vậy nhưng mẹ không mong gì sự báo đáp ở con mà niềm hạnh phúc nhất của mẹ là thấy con mình được hạnh phúc, trưởng thành trong cuộc sống.
Ta lớn lên, có thể những suy nghĩ của ta và mẹ khác nhau nhưng mẹ mãi mãi vẫn là mẹ của ta, mãi mãi mẹ mong những điều tốt đẹp, may mắn đến với ta. Do vậy hãy nhớ về những tình cảm thiêng liêng mà ta chỉ có thể nhận được ở mẹ để mà gần gũi mẹ nhất khi có thể và hãy một lòng thương yêu, chăm sóc mẹ, đừng để tới lúc không còn mẹ thì lại ngồi tiếc nuối với những kỷ niệm về mẹ trong ký ức ùa về.
Mẹ: hai chữ đó thật thiêng liêng và cao quý!
VĨNH QUẢNG
Các tin khác

Menu

Xã hội Thế giới Văn hóa Sao Thể thao Đời sống Công nghệ Thế giới xe Pháp luật Kinh tế Giải trí Game Blog
Mobile Web
Top